11:47 | 03/01/2017

Kiến An và vai diễn ấn tượng trong phim Oán

Tapchisaoviet - Trong bộ phim Oán do Huỳnh Đông đạo diễn sẽ ra mắt chính thức vào ngày 6.1.2016, diễn viên Kiến An là một trong những nhân vật quan trọng của câu chuyện

Anh thường tự lồng tiếng cho các nhân vật của mình phải không?

Ngoài việc tự lồng tiếng vai diễn của mình, tôi còn tham gia lồng tiếng phim hoạt hình nữa. Điển hình là phim Chú vẹt đuôi dài Rio, vai chú vẹt trắng Nigel xấu tính đó, cả phần 1 và 2 luôn. Mấy năm trước thì có nhiều, nhưng khoảng 3 năm trở lại đây thì tôi chỉ đóng phim, đặc biệt là điện ảnh. Mỗi năm tôi đóng đến 2 - 3 phim điện ảnh. Có phim lồng tiếng nhưng cũng có phim thu tiếng trực tiếp. Chẳng hạn phim Sắc Đẹp Ngàn Cân ứng dụng công nghệ quay và thu tiếng trực tiếp nên phải cẩn thận lắm, nhưng được cái là cảm xúc trung thực, lời thoại ăn khớp với nhau. Ngay bản thân tôi tự lồng tiếng cho vai của mình cũng thấy khác biệt vì ở hiện trường có nhiều tình cảm hơn.

 

Ngoài phim Oán, anh còn góp mặt trong Cô Hầu Gái mới khởi chiếu gần đây. Có vẻ anh rất có duyên với vai phản diện trong phim kinh dị?

Chắc mặt tôi nhìn “phúc hậu” quá nên người ta nhắm toàn dạng vai như vậy. Trong phim mới nhất là Sắc Đẹp Ngàn Cân vừa ghi hình xong cuối tháng 11.2016 thì tôi cũng đóng vai không được tốt lắm. Tuy vậy nhân vật chủ tịch Hội đồng quản trị chỉ không tốt lắm chứ chưa hẳn đã xấu.

Đối với anh thì vai diễn trong phim Oán là một nhân vật phản diện hoàn toàn hay có nỗi khổ riêng?

Tình huống tai nạn không phải cố tình, đó là một sự cố bất ngờ, mà lúc đó nhân vật này đang có sự nghiệp trên đà đi lên và còn gia đình nữa nên mới đưa ra quyết định như thế. Một phần nữa là nhân vật này không thấy trên xe lúc đó còn một đứa bé, ông ấy chỉ tưởng là người phụ nữ trong xe chết rồi nên muốn xóa dấu vết rồi bỏ đi. Có lẽ nếu không có đứa bé thì ông ấy sẽ làm khác đi.

 

Nghe anh nói vậy dường như anh rất thông cảm với nhân vật của mình?

Đúng. Tôi phải nhập vai hoàn toàn cũng như đồng tình với nhân vật thì mới diễn tả hết được. Còn nếu lấn cấn thì rất khó. Tôi phải tìm gì đó trong nhân vật này để “bám víu” vào. Tôi nghĩ vai của tôi bản chất không phải là tên sát nhân, nhưng vì hoàn cảnh mà ra tay vậy thôi. Có lẽ cũng là một phần bản chất tham vọng của ông ấy nữa, tất cả đã bộc phát lên để ông ta chọn lựa sai lầm.

 

Nhiều khán giả đưa ra ý kiến là nhân vật gây tai nạn là anh, nhưng người bị ám nhiều nhất phim là cô vợ, hẳn là ông ấy không cảm thấy tội lỗi nên không bị ám chăng?

Không phải. Nhân vật của tôi để mọi ăn năn, hối hận ở trong lòng hết. Ông ấy gặm nhấm cái đau thương và lỗi lầm của mình, bởi chính ông ấy đã khiến gia đình tan vỡ, để cậu con trai lớn lên không ở chung với ba mẹ.

 

Cảnh tai nạn xe hơi lúc đầu trong phim Oán gây ấn tượng mạnh với khán giả vì có nhiều cảm xúc chân thật. Anh có ấn tượng gì khi đóng cảnh này?

À cảnh đó thì tôi chỉ nhớ nhất là bị ăn tát, gần cả chục lần. Diễn viên Dư Ánh Hồng vào vai người vợ của tôi trong phim thể hiện sự tức giận khi chứng kiến chồng mình giết người nên đã tát tôi một cái. Nhưng cô ấy còn trẻ, sinh năm 1985 nên ngại. Tôi phải nói với cô ấy: “Em phải tát mạnh đến khi Huỳnh Đông chịu thì thôi”.

Tôi không rành lái xe mà trong phim toàn phải chạy xe trên đường đèo. Rồi cảnh tông xe người

bị hại xuống vực là phải quay thật, tôi tự lái, mà phải de số lùi về sau với tốc độ nhanh nữa chứ. Tôi lúc đó đâu có nhìn thấy phía sau được, chỉ là làm theo cảm giác thôi. Khi quay chúng tôi liên lạc qua bộ đàm, trong đó có anh Phó đạo diễn phụ trách điều khiển xe, còn tôi thì nghe qua máy bộ đàm làm theo. Anh Phó đạo diễn đó còn nói với tôi là “Anh cứ đạp lùi hết ga, chừng nào em bảo thắng lại rồi hãy ngừng”. Vậy mà khi tôi de về sau thì lại quên kêu dừng. Không biết có phải vì quay khuya nên anh chàng không được tỉnh táo hay không mà quên nói tôi luôn. Tuy vực không quá là cao, chỉ 7 - 8 mét à, nhưng nếu không kêu kịp lúc thì xe tôi đang lái sẽ rớt xuống cùng chiếc xe kia luôn. Lúc đó không ai kêu gì cả, tôi cảm giác sao lâu quá không ai kêu, nên tự tôi thắng lại, lúc đó là gần đụng vô cái xe kia luôn.

 

Phim Oán phải quay đêm rất nhiều có ảnh hưởng đến sức khỏe của anh không?

Lúc đóng phim này là sức khỏe của tôi đã không được tốt lắm. Tôi bị gai cột sống đúng ngay thời điểm quay luôn. Tôi trị bằng phương pháp Đông y, hàng ngày phải đắp thuốc gần 1 tiếng, chia ra làm 2 lần. Nên tôi phải mang bà xã theo lúc quay phim ở Đà Lạt. Quay đêm xong thì buổi sáng tôi tranh thủ đắp thuốc 1 tiếng, rồi buổi chiều bà xã giúp đắp tiếp.

Bệnh cột sống có ảnh hưởng gì đến những cảnh quay hành động, đôi co của anh trong phim không?

Có chứ. Nhưng tôi phải nương theo, ráng diễn thôi. Tôi phải tự diễn cảnh rớt từ trên xe xuống trong tư thế trói hai tay, lăn xuống dưới vực. Mà Huỳnh Đông kêu tôi làm sao để té xuống cái “bịch” nghe giống thật. Vì điện ảnh mà, màn ảnh rộng, chỉ một cái ánh mắt thôi cũng biết bạn diễn thật hay không, chỉ cần mất tập trung một tí là khán giả biết liền. Điện ảnh đòi hỏi như vậy đó. May là cảnh lăn lê đó không quay lại nhiều lắm, không bị diễn nhiều như lúc bị ăn tát (cười).

Huỳnh Đông có biết về bệnh của anh không và có sắp xếp lịch làm việc phù hợp cho sức khỏe của anh không?

Huỳnh Đông không biết vì có quá nhiều việc. Tôi hiểu cậu ấy có áp lực nhiều lắm. À mà có khi biết mà lờ luôn (cười).Nhưng tôi theo Huỳnh Đông hết mình. Tôi đã từ chối vài bộ phim để tập trung vào tác phẩm này.

Về lịch làm việc thì nói thật tôi chưa bao giờ nhận vai nào mà phải đi xa như phim Oán. Tôi mang cả vợ theo lên Đà Lạt ở mấy ngày luôn. Tất cả mọi người trong đoàn làm phim là ở trong căn biệt thư bối cảnh chính luôn. Đó là một khu gồm nhiều nhà giống vậy như khu khách sạn cho thuê. Ai cũng được mỗi người một phòng, quay ngày quay đêm. Vừa ngủ rồi nghe kêu tới mình là thức dậy ra diễn.

Có những đêm diễn cảnh ở vực cực lắm. Vì phải lăn xe, đổ xe rồi…riêng cảnh tai nạn thôi cũng 5 -6 đêm thì phải dựng rất tỉ mỉ, rất là rắc rối, mà cuối năm lại lạnh nữa chứ. Chưa hết là nhiều người còn sợ ma nữa.

 

Vậy có ai gặp phải ma chưa anh?

Đã có một số hiện tượng tâm linh xảy ra. Có một đêm Huỳnh Đông bị tai nạn xe, bị thương chân mà tôi tưởng cậu ấy “đi” luôn rồi. Tai nạn xảy ra khi cậu ấy đi xe mô tô mà nhân vật của Tim lái trong phim ra đến đoạn đèo. Lúc đó là chuyển bối cảnh, thay vì để tổ thiết kế đạo cụ mang đi, cậu ấy lại đòi chạy rồi té, ngồi dậy không nổi phải đưa vào bệnh viện luôn. May là hôm đó tối thui nhưng xe chạy chậm bật đèn sáng nên thấy cậu ấy nằm ở đó. Chúng tôi phải đưa Huỳnh Đông vào bệnh viện, cậu ấy khâu mấy mũi rồi lại quay về làm việc tiếp. Cậu ấy phải ngồi trong xe trước monitor chỉ đạo. Có người chụp hình Huỳnh Đông lúc ngồi đó mà khi coi lại thấy có ông Tây nào bự con đứng sau lưng cậu ấy. Cả một cái bóng luôn mà khu đó cũng âm u lắm. Tôi thì tôi không tin, nhưng mà coi tấm đó xong nghĩ khác.

 

Trong phim đa phần là các diễn viên trẻ. Anh có dễ hợp tác với họ không?

Toàn là diễn viên gạo gội không đấy chứ, còn xét về mặt tuổi đời thì tôi “trẻ” nhất mà. (cười).

Mọi diễn viên đều được Huỳnh Đông hướng dẫn, trao đổi trước rồi nên không gặp khó khăn nhiều. Với vài diễn viên trẻ thì mình trao đổi kỹ để cảnh đó hoàn thiện hơn. Vì diễn xuất đâu phải chỉ riêng một mình mà là cộng hưởng của cả tập thể của mọi người. Tất cả diễn tốt thì phim mới hay, chứ một người tốt không còn lại không tốt thì phim hỏng hết. Phải ý thức như thế thì từng cảnh và cả phim mới hoàn thiện được. Còn “mạnh ai nấy diễn” thì không được.

Một điểm tôi rất thích khi quay phim Oán đó là không khí làm phim rất là đầm ấm. Vì anh chị em ở chung đến mấy chục ngày lận mà. Tôi và vợ tối thường nấu cháo gà mời mọi người, rất là đầm ấm và vui vẻ…chỉ có điều không có tiền thôi (cười). Mà ai cũng hiểu nên không đòi hỏi gì nhiều mà xả thân quay hết mình, vì ở lâu lại tốn tiền nữa. Nói chung chúng tôi rất thân thiết và như một gia đình vậy, nhờ điều kiện chung sống, kết thúc công việc còn nói chuyện cười đùa nữa. Thời gian gắn bó với nhau lâu hơn các đoàn làm phim khác. Chúng tôi cùng ăn sáng, đi uống cà phê này kia…

Tại sao anh lại nhận vai diễn trong bộ phim điện ảnh đầu tay của Huỳnh Đông?

Thật ra thì tôi luôn quan tâm đến các phim của Huỳnh Đông. Vì tôi và cậu ấy có tình cảm rất đặc biệt và hình thành từ lâu rồi. Tôi rất mến cậu ấy. Tôi từng đóng chung khá nhiều phim với Huỳnh Đông. Về mặt tài năng thì không nói rồi, cậu ấy rất chuyên nghiệp và rất ngoan. Huỳnh Đông ngoan đến mức mà tôi thấy hơi đặc biệt. Cậu ấy thường gọi tôi là ba, vì tôi từng đóng vai ba Huỳnh Đông trong một số bộ phim.

Ví dụ như thời hai chúng tôi đóng chung của đạo diễn Châu Huế. Cậu ấy thật sự rất ngoan, ngoan lắm và lễ phép với người lớn tuổi. Mỗi khi đến là cúi người chào và khi về cũng chào hỏi đàng hoàng. Cậu ấy ngoan đều vậy đó, phim nào cũng vậy, lúc nào cũng thế. Nên tôi rất có cảm tình và mến cậu ấy.

Khi tôi nhận được điện thoại từ Huỳnh Đông: “Ba ơi con làm đạo diễn phim này. Ba giúp con một vai” thì tôi đồng ý ngay, thậm chí còn tuyên bố: “Một cảnh ba cũng giúp nữa, luôn sẵn sàng”.

Không cần đọc kịch bản là anh đã đồng ý?

Đúng, tôi nhận lời liền luôn. Sau đó mới nói kịch bản gửi kịch bản qua xem. Lúc đó mới hết hồn sao thấy vai của mình lớn vậy, không phải một phân đoạn nữa mà là một đống phân đoạn luôn. Vai này của tôi trong Oán khá là quan trọng, có thể nói đây là nhân vật trung tâm, gây nên mọi chuyện. Sau đó tôi phải chăm lo, tìm hiểu kỹ nhân vật. Và còn vì kịch bản rất hay. Tôi rất muốn xem thử cách Huỳnh Đông xử lý thế nào với dạng thể loại này.

Khi Huỳnh Đông giao nhân vật này, tôi cũng rất cảm động, vì tôi biết là ở độ tuổi của tôi cũng có nhiều người xứng đáng với vai này hơn. Có lẽ Huỳnh Đông mới tôi vai này vì nghĩ là tôi có thể làm được việc, không cần thương hiệu nhiều mà cần diễn viên thật sự có thể truyền tải vai đó. Trong điện ảnh bây giờ diễn viên giỏi chưa chắc được mời đóng phim vì cần phải có tên tuổi đảm bảo doanh thu phòng vé.

Nói chung Huỳnh Đông là người duy nhất tôi gọi điện thoại sang trao đổi kịch bản, chứ thường thường ai giao tôi cái gì là cứ làm thôi. Riêng Huỳnh Đông là tôi trò chuyện về thủ pháp các phân cảnh, phải làm gì đoạn này, ra sao ra sao. Vì đây cũng là lần đầu tiên cậu ấy làm phim mà. Nói cho cậu ấy thử còn nghe hay không thì tôi không biết (cười).

À một vấn đề nữa là Huỳnh Đông không có tiền (cười). Bây giờ tôi còn chưa nhận cát sê. Mà nói thiệt là bao nhiêu tôi cũng làm hết, tại cậu ấy nghèo quá. Nhưng chỉ là riêng với Huỳnh Đông thì tôi không quan tâm tiền nong.

Bộ phim có thời gian làm hậu kỳ khá lâu. Trong một năm chờ đợi mà không có tiền bạc gì cả, anh có sốt ruột không?

Phim quay xong lâu thiệt lâu mà Huỳnh Đông vẫn không thấy nói năng gì về phim chừng nào chiếu. Những phim tôi quay sau Hương Ga, Nữ đại gia, Cô hầu gái… đều chiếu hết trơn rồi. Tuy nhiên, tôi hiểu Huỳnh Đông là một người rất tự trọng. Khi cậu ấy làm là chắc chắn rồi, còn không có làm thì tôi cũng không muốn hỏi, vì biết cậu ấy khó khăn lắm.

Sau này, mọi việc êm xuôi rồi tôi mới nghĩ tới có lẽ phim vấp phải sự kiểm duyệt lắm vì đề tài kinh dị rất “xương xẩu”.

Gần đây hỏi ra mới biết thêm là Huỳnh Đông quay xong rồi mà không có tiền làm hậu kỳ, tôi mới thấy là cậu ấy rất có tâm. Tôi thấy thực sự thương Huỳnh Đông lắm, vì cậu ấy có lòng tự trọng cao, không muốn xin xỏ nhà tài trợ. Nếu có nhà tài trợ phải lệ thuộc vào người ta, có thể chỉ định diễn viên này diễn viên kia. Ví dụ là thay tôi bằng một ông diễn viên khác đẹp trai hơn thì sao (cười). Hồi xưa tôi nhớ trong một phim truyền hình được một hãng cà phê tài trợ, đi đâu cũng phải uống cà phê hãng đó. Thậm chí đi ăn đám giỗ cùng ngồi uống cà phê này luôn. Thế nhưng, Huỳnh Đông lại không hề muốn vậy. Nên tôi càng thương cậu ấy hơn, muốn chia sẻ thêm. Mà lúc làm phim, Huỳnh Đông nghèo đến độ mà mỗi diễn viên chính được có 2 vé suất chiếu sớm (cười). Còn sau đó thì khuyến khích mua vé ủng hộ phim.

Anh có háo hức với tác phẩm nhiều trắc trở này không?

Từ khi có trailer phim Oán là ngày nào tôi cũng viết trên Facebook hết, bằng cách này cách kia tôi quảng cáo cho mọi người biết. Thật sự tôi chỉ mong là Oán có doanh thu ổn đủ để Huỳnh Đông có cơ hội sóng sót để làm phim nữa. Bởi vì tôi biết cậu ấy là người rất có tâm trong nghề. Phim mà cậu ấy làm đạo diễn chắc chắn sẽ mang đến tác phẩm tử tế, vì bản thân cậu ấy đã tử tế rồi, chẳng hề chạy theo trào lưu showbiz gì cả.

Tôi hy vọng Huỳnh Đông đạt doanh thu mức nào đó để có tiền sản xuất tiếp. Đương nhiên, tôi cũng dự kiến trước có những cái sơ suất, bởi đây là bộ phim đầu tiên mà, nhưng nếu cậu ấy có cơ hội làm phim thứ hai nữa thì chắc chắn sẽ bảo đảm hơn với kinh nghiệm có được.

Anh nhận xét thế nào về Huỳnh Đông trong vai trò đạo diễn?

Vì nghề của Huỳnh Đông là diễn xuất mà, nên việc chỉ đạo diễn xuất là khỏi chê rồi. Trước khi quay thì chúng tôi có trao đổi nhiều, nhưng khi vào trường quay thì cậu ấy sẽ chỉ đạo tôi làm sao cho phù hợp. Tôi thấy cậu ấy quan tâm từng chi tiết diễn xuất rất nhiều. Về tính chuyên môn hình ảnh, góc máy tôi không rõ, nhưng tôi biết cậu ấy có trợ thủ ăn rơ lắm. Lúc nhìn kịch bản tôi cũng biết cậu ấy chú trọng diễn xuất của từng diễn viên hơn. Huỳnh Đông chú ý và nắm vững tình huống cũng như tâm lý từng nhân vật, có những gợi ý cho tôi diễn.

Sau Oán thì anh nghỉ ngơi bao lâu để nhận dự án tiếp theo?

Công việc của tôi là liên tục, từ phim nhựa đến truyền hình, nói chung là không ngừng luôn. Tháng nào cũng có phim luôn đó. Tại vì chỉ có Oán là tôi phải đi xa thôi, còn các phim khác chủ yếu quay ở TP.HCM.

Hai phim điện ảnh gần đây nhất anh đóng (không tính Sắc đẹp ngàn cân) đều thuộc thể loại kinh dị, giữa hai phim có gì khác nhau không?

Tất nhiên là khác rất nhiều Phim Cô Hầu Gái có nhà tài trợ nước ngoài là gần như mỗi diễn viên có một trợ lý đi theo, tới nơi có ghề ngồi, trợ lý bên cạnh săn sóc, giữ đồ, chăm từng li từng tí…đến mức tôi ngại luôn đó. Thậm chí tôi vào phòng vệ sinh cũng đi theo nữa. Trợ lý đó nói: “Chú cứ coi như không có con đi, sếp mà gọi điện không biết chú ở đâu là con bị đuổi việc đó”. Rồi khi đi quay thì xe tới đón đi, quay xong xe riêng chở về nhà. Sướng vậy đó, cái gì cũng sướng. Diễn viên cũng được cưng như cưng trứng vậy. Lúc chụp poster Cô Hầu Gái cũng là ekip từ Hàn Quốc qua mà, sung sướng lắm.

Nhiều khán giả không mặn mà với phim kinh dị Việt Nam vì chê là xem không “đã”. Anh nghĩ sao về chuyện này?

Đó là hạn chế của thể loại này ở trong nước vì kịch bản bị hạn chế, phải đi theo lối mòn, không được bay bổng như nước ngoài. Phim ma nhưng không được có ma, thì con gì là phim ma? nên thành ra tâm lý người Việt mặc định là phim “xạo”.

Khi đóng Sắc đẹp ngàn cân thì anh có nhận được sự tiện nghi như đợt Cô hầu gái không?

Sắc đẹp ngàn cân thì còn tốt hơn nữa, do đây là nhà sản xuất của Hàn Quốc. Họ làm chuyên nghiệp từ khâu casting, trang phục… Vai chủ tịch giàu có của tôi là được may mấy bộ vest riêng đó được một nhà may có tiếng của đất Sài thành thực hiện. Tôi đi đo người để may đồ mà cảm giác mình như thằng ăn mày vậy, vì người đo mặc vest mà người ghi sổ cũng vest. Bên nhà sản xuất lên lịch cho biết bao nhiêu cảnh mặc vest, mặc lúc nào kiểu hay màu gì là may toàn bộ. Bởi vậy khi đi diễn phim đó tôi chỉ mang đôi giày thôi. Đến trường quay là có người lo hết. Nhưng đồ vest đó không được mang về vì để đó cho người khác mặc nữa. Nhưng dù sao mình cũng được mặc đồ mới (cười).  Còn phim Oán thì trang phục tôi và vợ phải ra chợ mua. Hai vợ chồng lên Đà Lạt trước một hai ngày đi vòng vòng mua cho phù hợp với bối cảnh giàu có của nhân vật.

Sau này nếu Huỳnh Đông mời thì anh có tiếp tục nhận lời tham gia?

Có chứ. Tôi cảm thấy rất là vinh hạnh khi được góp chút sức của mình trong tác phẩm đầu tay của Huỳnh Đông cũng như sự nghiệp của cậu ấy. Bây giờ không ai tin tưởng cậu ấy hết vì chưa có sản phẩm nào, nhưng mà qua phim này, khán giả có thể đến xem ít, nhưng những người làm chuyên môn sẽ nhìn đến tay nghề của cậu ấy và tạp nhiều cơ hội phát triển hơn.

Anh có dự án nào tiếp theo nữa không?

Phim nhựa thì chưa có nhưng phim truyền hình thì tôi đóng liên tục. Tôi đóng được nhiều loại vai lắm nên đồng nghiệp và cả mấy bạn trẻ trẻ cũng ganh tỵ tôi vì tôi có nhiều show lắm. Tôi đóng được vai hề, nông dân chân chất hiền lành hay ác, mafia, công an…. Trên màn ảnh rộng tôi gây ấn tượng với vai ác.

Anh không định nghỉ ngơi một hai tháng trước khi đóng phim mới sao?

Đương nhiên tôi cũng có sự chọn lựa là thích hay không thích, nên đóng tiếp hay không. Nhưng ở lứa tuổi gần 60 của tôi cảm giác thời gian không còn nhiều nữa thì tiền không phải là quan trọng mà là niềm vui công việc mới là chính.

Anh có thể chia sẻ một tí về gia đình của mình được không?

Tôi có hai đứa con. Một cô con gái sinh năm 1993 đang du học bên Úc, ngành ẩm thực, năm thứ 4 rồi. Còn một cậu con trai 28 tuổi cũng sắp đi du học nữa, có lẽ sau Tết. Trước đây anh chàng cũng từng đi du học nhưng vì chuyện tình cảm nên mất chí, giờ đây chuẩn bị quay lại.

 

Trong hai người con có ai theo ngành giải trí không anh?

Có cậu con trai, làm trợ lý đạo diễn, bên chương trình của BHD. Hai cha con có từng hợp tác chung trong một phim tên Đam mê nghiệt ngã do bác Nguyễn Minh Chung làm đạo diễn.

Có vai nào mà anh chưa thể hiện và rất muốn thể hiện không?

Có một vai mà tôi rất muốn thể hiện mà vợ không cho, đó là vai có giới tính thứ ba. Vợ tôi cấm luôn, tuyên bố là “ông mà đóng vai đó thì đừng về nhà gặp tôi”. Vợ tôi cho đóng vai ác ôn, cưỡng bức, giết người, bạo tàn…thì được hết. Tôi thường đóng vai hung dữ vậy thôi chứ ở nhà “hèn” lắm, sợ vợ 30 năm luôn rồi.

Chứng kiến người đồng nghiệp thân thiết lấn sân sang lĩnh vực điện ảnh thì anh có muốn thử sức mình hay không?

Tôi không có máu đó, chỉ muốn tập trung diễn xuất, mà cũng vì không có học hành gì về lĩnh vực này nhiều. Đến 40 tuổi tôi mới bắt đầu đóng phim mà. Trước đó tôi làm rất nhiều nghề, có cả ca sĩ và viết kịch bản nữa (Châu Sa, dài 30 tập). Tôi không có năng khiếu viết, người ta viết 3 - 4 tháng xong mà tôi viết những 2 năm mới xong mà bạc tóc luôn. Tôi cũng từng làm phó đạo diễn phim Cô gái xấu xí. Khoảng thời gian trước khi đóng phim, tôi có kinh doanh ăn uống nữa, làm ăn cũng được lắm mà “dẹp tiệm”. Lý do đơn giản là vì làm quán nhậu mà không biết nhậu. (cười) và còn làm áo cưới nữa chứ, nhưng cũng đóng cửa rồi.

Gửi phản hồi
Họ và tên *:
Nội dung *:
loading...
loading...